<%

%>

Kich vao day de dat dien dan lam trang mac dinh cua ban
o(^^)o MLBAR-v22 đă hoạt động thành công o(^^)o
 

 Không bao giờ bỏ cuộc
híp
Posted: Sep 7 2005, 02:13 AM


Unregistered









Tôi c̣n nhớ măi chiếc xe mơ ước của tôi, một chiếc xe Trans Am đời 76, đen đậm cùng một kiểu xe mà Burt Reynolds đă lái trong phim " Smoky and the Bandit". Tôi làm thêm cật lực suốt trung học mới mua được nó.

Rồi khi đă rong ruổi hàng ngàn dặm trên chiếc xe này, tôi lại mơ ước mua được một căn hộ tươm tất với ít đồ đạc căn bản. Vừa phải vật lộn để kết thúc được năm thứ nhất đại học, tôi vừa liều ḿnh đặt vấn đề với cô gái trong mộng của tôi. Nàng đă đồng ư.

Thế là thực tế hiện ra lù lù, tôi phải nếm trải cái mà người lớn kinh hăi gọi đó là "trách nhiệm". Một vài tuần sau, khi đang lái xe đi đón vợ chưa cưới, một ư tưởng loé lên từ đâu đó trong xó xỉnh đầu óc. Đó là xuất bản một tờ báo toàn quảng cáo của các cửa hiệu buôn bán trong vùng cho sinh viên. Tôi tạm gọi tờ này là "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Chắc chắn rồi sao lại không làm chứ? Chẳng phải ngày trước có một ông thầy làm báo đă nhận xét rằng tôi là người bán hàng giỏi nhất mà ông từng gặp sao? Th́ bây giờ tôi làm việc ấy đây!

Tôi kư hợp đồng với một tờ báo địa phương đứng ra in báo cho tôi và thuê về một máy xếp chữ. Buổi tối đó tôi tŕnh bày quảng cáo trên cái bàn dă chiến. Suốt cả ngày, giữa chừng các lớp học, tôi xuống khu vực trung tâm thành phố để rao bán mục quảng cáo cho các chủ tiệm. Tôi rất hào hứng với kế hoạch của ḿnh và gần như không ngủ. Tôi biết những khu phố trung tâm này có lẽ không phải là trọng tâm của ḿnh, nhưng tôi cho đó chính là một nơi thích hợp để bắt đầu việc này. Tôi có thể thực tập việc buôn bán của ḿnh và hoàn thiện nó tại đây, trước khi theo đuổi những địa chỉ chủ bài - những nơi tôi biết sinh viên thường lui tới.

Mặc dù một vài ông bà chủ tiệm trên phố chính từ chối, lại c̣n nói:" Tôi có con trai bằng tuổi cậu. Nó đi cắt cỏ kiếm thêm. Sao phải làm như thế này cho cực thế hả nhóc?". Tôi vẫn kiên tŕ và mọi việc đâu vào đấy. Tôi phải bù thêm tiền để có một thiết kế mỹ thuật, in bốn màu rực rỡ, phủ b́a trước sau. T́nh thế bấy giờ đúng là treo trên sợi chỉ mành. Và mọi việc đă sẵn sàng.

Ngày phát hành báo đă đến. Tôi thuê một góc hội quán sinh viên để làm nơi đăng kư báo. Vợ chưa cưới và tôi phải tiếp hàng đợt sinh viên. Giờ này qua giờ khác khi ngẫng đầu lên th́ mới hay ngày đă hết. Công việc cũng đă xong.

Khi ra về, một chuyện kinh hoàng đập vào mắt chúng tôi: "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" rải đầy từ đầu đến cuối sân trường, và không c̣n tờ nào nguyên vẹn. 5000 bản chúng tôi phát hôm đó th́ 4999 bản tan tành. Cả đêm hôm đó, hai đứa tôi lo dọn dẹp sân trường và gặm nhấm vết thương.

Mơ ước làm kinh doanh của tôi tan tành. Sự nghiệp làm ăn ngắn ngủi chấm dứt. Vài tháng sau tiền nong cũng hết sạch. Khỏi phải nói các cửa tiệm không muốn quảng cáo nữa. Thêm vài tháng nữa tôi lấy vợ. Chúng tôi xoay sở cũng thuê được một chỗ nho nhỏ để ở, ngoài ra chúng tôi cũng mua được một ít đồ đạc, không nhiều. Tôi cần phải làm để nuôi gia đ́nh. Tôi đến xin làm chân quảng cáo trong cho một đài phát thanh địa phương. Ban đêm tôi chạy bàn. Nhưng tôi muốn có nhiều hơn thế. Tôi biết rằng nếu ḿnh thử lần nữa, có thể ư tưởng sẽ thành. Tôi cũng muốn học xong đại học, lấy cho được cái bằng. Những lời nói buồn bă của một trong những thầy dạy tôi c̣n ám ảnh tôi măi:"Em nên nhớ, một nền giáo dục đại học thực sự là dạy người ta biết kết thúc việc đă bắt đầu."

Vợ tôi và tôi làm việc cật lực và tiết kiệm. Đến mùa hè năm sau, chúng tôi đă có đủ tiền để trang trải chi phí số thứ hai của "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Tôi quyết tâm rút kinh nghiệm lần truớc. Lần này tôi đến những cơ sở bán những thứ sinh viên cần, và đến trước hết là những nơi mà sinh viên thích. Tôi la cà mọi tiệm pizza, những quán hamburger, mỗi quầy rượu trong thành phố. Tôi không xuống những cửa hiệu sang trọng ở trung tâm nữa. Tất cả được tuyên bố ở trang b́a:" Với phiếu mua hàng và giảm giá, trị giá hơn 589USD, có giá trị trong suốt một học kỳ".

"Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" số 2 đă được đón nhận nồng nhiệt. Công ty của tôi bắt đầu từ đó và lớn dần. Tôi đă đi học trở lại. Năm 1996, vào năm học cuối, Hội Doanh nhân Đại học đă trao giải thưởng:"Doanh nhân - sinh viên nổi bật nhất trong năm". 15 năm sau khi ra đời, "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" tiếp tục thống trị thị trường và chưa có học kỳ nào mà không tăng lên về doanh thu và lợi nhuận so với kỳ trước. Những viên đá nền cho toà nhà kinh doanh của tôi đă được đặt như vậy.

Từ đó tôi đă lập thêm hàng chục công ty khác ở các ngành nghề khác nhau, hầu hết là thành công, nhưng cũng có cái đă thất bại. Tôi đi ṿng quanh thế giới giảng cho sinh viên về kinh doanh. Tôi dạy họ điều tôi đă học được: tin vào chính ḿnh, khó khăn chỉ là tạm thời, theo đuổi giấc mơ, và không bao giờ bỏ cuộc.

Nguồn: Hoathuytinh.comTôi c̣n nhớ măi chiếc xe mơ ước của tôi, một chiếc xe Trans Am đời 76, đen đậm cùng một kiểu xe mà Burt Reynolds đă lái trong phim " Smoky and the Bandit". Tôi làm thêm cật lực suốt trung học mới mua được nó.

Rồi khi đă rong ruổi hàng ngàn dặm trên chiếc xe này, tôi lại mơ ước mua được một căn hộ tươm tất với ít đồ đạc căn bản. Vừa phải vật lộn để kết thúc được năm thứ nhất đại học, tôi vừa liều ḿnh đặt vấn đề với cô gái trong mộng của tôi. Nàng đă đồng ư.

Thế là thực tế hiện ra lù lù, tôi phải nếm trải cái mà người lớn kinh hăi gọi đó là "trách nhiệm". Một vài tuần sau, khi đang lái xe đi đón vợ chưa cưới, một ư tưởng loé lên từ đâu đó trong xó xỉnh đầu óc. Đó là xuất bản một tờ báo toàn quảng cáo của các cửa hiệu buôn bán trong vùng cho sinh viên. Tôi tạm gọi tờ này là "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Chắc chắn rồi sao lại không làm chứ? Chẳng phải ngày trước có một ông thầy làm báo đă nhận xét rằng tôi là người bán hàng giỏi nhất mà ông từng gặp sao? Th́ bây giờ tôi làm việc ấy đây!

Tôi kư hợp đồng với một tờ báo địa phương đứng ra in báo cho tôi và thuê về một máy xếp chữ. Buổi tối đó tôi tŕnh bày quảng cáo trên cái bàn dă chiến. Suốt cả ngày, giữa chừng các lớp học, tôi xuống khu vực trung tâm thành phố để rao bán mục quảng cáo cho các chủ tiệm. Tôi rất hào hứng với kế hoạch của ḿnh và gần như không ngủ. Tôi biết những khu phố trung tâm này có lẽ không phải là trọng tâm của ḿnh, nhưng tôi cho đó chính là một nơi thích hợp để bắt đầu việc này. Tôi có thể thực tập việc buôn bán của ḿnh và hoàn thiện nó tại đây, trước khi theo đuổi những địa chỉ chủ bài - những nơi tôi biết sinh viên thường lui tới.

Mặc dù một vài ông bà chủ tiệm trên phố chính từ chối, lại c̣n nói:" Tôi có con trai bằng tuổi cậu. Nó đi cắt cỏ kiếm thêm. Sao phải làm như thế này cho cực thế hả nhóc?". Tôi vẫn kiên tŕ và mọi việc đâu vào đấy. Tôi phải bù thêm tiền để có một thiết kế mỹ thuật, in bốn màu rực rỡ, phủ b́a trước sau. T́nh thế bấy giờ đúng là treo trên sợi chỉ mành. Và mọi việc đă sẵn sàng.

Ngày phát hành báo đă đến. Tôi thuê một góc hội quán sinh viên để làm nơi đăng kư báo. Vợ chưa cưới và tôi phải tiếp hàng đợt sinh viên. Giờ này qua giờ khác khi ngẫng đầu lên th́ mới hay ngày đă hết. Công việc cũng đă xong.

Khi ra về, một chuyện kinh hoàng đập vào mắt chúng tôi: "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" rải đầy từ đầu đến cuối sân trường, và không c̣n tờ nào nguyên vẹn. 5000 bản chúng tôi phát hôm đó th́ 4999 bản tan tành. Cả đêm hôm đó, hai đứa tôi lo dọn dẹp sân trường và gặm nhấm vết thương.

Mơ ước làm kinh doanh của tôi tan tành. Sự nghiệp làm ăn ngắn ngủi chấm dứt. Vài tháng sau tiền nong cũng hết sạch. Khỏi phải nói các cửa tiệm không muốn quảng cáo nữa. Thêm vài tháng nữa tôi lấy vợ. Chúng tôi xoay sở cũng thuê được một chỗ nho nhỏ để ở, ngoài ra chúng tôi cũng mua được một ít đồ đạc, không nhiều. Tôi cần phải làm để nuôi gia đ́nh. Tôi đến xin làm chân quảng cáo trong cho một đài phát thanh địa phương. Ban đêm tôi chạy bàn. Nhưng tôi muốn có nhiều hơn thế. Tôi biết rằng nếu ḿnh thử lần nữa, có thể ư tưởng sẽ thành. Tôi cũng muốn học xong đại học, lấy cho được cái bằng. Những lời nói buồn bă của một trong những thầy dạy tôi c̣n ám ảnh tôi măi:"Em nên nhớ, một nền giáo dục đại học thực sự là dạy người ta biết kết thúc việc đă bắt đầu."

Vợ tôi và tôi làm việc cật lực và tiết kiệm. Đến mùa hè năm sau, chúng tôi đă có đủ tiền để trang trải chi phí số thứ hai của "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Tôi quyết tâm rút kinh nghiệm lần truớc. Lần này tôi đến những cơ sở bán những thứ sinh viên cần, và đến trước hết là những nơi mà sinh viên thích. Tôi la cà mọi tiệm pizza, những quán hamburger, mỗi quầy rượu trong thành phố. Tôi không xuống những cửa hiệu sang trọng ở trung tâm nữa. Tất cả được tuyên bố ở trang b́a:" Với phiếu mua hàng và giảm giá, trị giá hơn 589USD, có giá trị trong suốt một học kỳ".

"Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" số 2 đă được đón nhận nồng nhiệt. Công ty của tôi bắt đầu từ đó và lớn dần. Tôi đă đi học trở lại. Năm 1996, vào năm học cuối, Hội Doanh nhân Đại học đă trao giải thưởng:"Doanh nhân - sinh viên nổi bật nhất trong năm". 15 năm sau khi ra đời, "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" tiếp tục thống trị thị trường và chưa có học kỳ nào mà không tăng lên về doanh thu và lợi nhuận so với kỳ trước. Những viên đá nền cho toà nhà kinh doanh của tôi đă được đặt như vậy.

Từ đó tôi đă lập thêm hàng chục công ty khác ở các ngành nghề khác nhau, hầu hết là thành công, nhưng cũng có cái đă thất bại. Tôi đi ṿng quanh thế giới giảng cho sinh viên về kinh doanh. Tôi dạy họ điều tôi đă học được: tin vào chính ḿnh, khó khăn chỉ là tạm thời, theo đuổi giấc mơ, và không bao giờ bỏ cuộc.

Nguồn: Hoathuytinh.com
Top
Guest
Posted: Sep 7 2005, 07:26 AM


Unregistered









chưa đọc hết nhưng mà chắc là hay !
Top
híp
Posted: Sep 11 2005, 02:14 AM


Thành viên cao cấp


Group: Phó đầu têu
Posts: 111
Member No.: 20
Joined: 20-April 05



câu bài vừa thui ông ơi! )ngaytho
Top
Hongthienlong
Posted: Sep 23 2005, 04:35 AM


Lính mới ṭ te


Group: thành viên
Posts: 4
Member No.: 48
Joined: 28-August 05



hu'h'h'u'h''' dai` wa' ko muon' đoc. )huytsao
Top
híp
Posted: Sep 23 2005, 06:12 AM


Thành viên cao cấp


Group: Phó đầu têu
Posts: 111
Member No.: 20
Joined: 20-April 05



đề nghị pót bài có dấu nha )ngaytho
Top
huyenanh
Posted: Oct 31 2005, 04:53 AM


LIVE TO EAT ->


Group: thành viên
Posts: 126
Member No.: 9
Joined: 17-April 05



pó chiếu chấm o rờ gờ !
Top
sady
Posted: Nov 1 2005, 10:23 AM


What matters most is how you see yourself


Group: thành viên
Posts: 119
Member No.: 2
Joined: 9-April 05



Truyện tuyệt hay, mỗi tội paste hai lần làm mọi người nh́n tưởng là dài.

Sao ư tưởng của ông này giống ḿnh thế không biết. Đă và đang ấp ủ một tờ báo toàn quảng cảo, nhưng h́nh như loại này ở Việt Nam ḿnh đă manh nha có rồi! Không biết là ḿnh có đủ tiền và nghị lực như cái ông này không nữa!
Top
huyenanh
Posted: Nov 12 2005, 01:44 PM


LIVE TO EAT ->


Group: thành viên
Posts: 126
Member No.: 9
Joined: 17-April 05



giờ mới vào đọc đây nè ! cũng hay đấy !
Top
sady
Posted: Nov 14 2005, 09:53 AM


What matters most is how you see yourself


Group: thành viên
Posts: 119
Member No.: 2
Joined: 9-April 05



hic
nhưng những thể loại truyện như thế này đọc nhiều quá rùi. BỊ loăng ghê gớm, đọc măi mà không thấy ḿnh thêm tẹo nghị lực nào!
Top
huyenanh
Posted: Dec 25 2005, 07:00 AM


LIVE TO EAT ->


Group: thành viên
Posts: 126
Member No.: 9
Joined: 17-April 05



chán đời chán ăn , chán mọi thứ !
ghét đời, ghét người, ghét cuộc sống !
die cho roài !
Top
0 User(s) are reading this topic (0 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
« Next Oldest | Trà đá chiều thứ 7 | Next Newest »


Topic Options



Hosted for free by InvisionFree (Terms of Use: Updated 7/7/05) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.4516 seconds | Archive
free counter with statistics

Welcome to Diary Online!                         Have fun n' good lucky!